Chuyện tình anh bán chuốiTrong cái thủ đô ồn ào náo nhiệt ấy có một con phố nhỏ, trên con phố nhỏ ấy có một căn biệt thự rất to, trong căn biệt thự rất to ấy có một cô tiểu thư nhỏ nhắn xinh xắn đang loay hoay lướt từng trang web để tìm mua một nải chuối thắp hương.

Với một tiểu thư đài các như cô thì việc mua hàng online đã trở thành một phần tất yếu, thế nhưng mua một nải chuối online thì quả là nan giải. May mắn thay, cũng có một trang web khiến cô thở phào, nhìn link website là chuối ngự tiến vua cô cũng thấy yên tâm phần nào, vua ăn thì chắc là ngon, xong, đặt hàng.

         Nửa tiếng sau đã thấy shipper gọi điện báo đang ở đầu phố, cô vội vàng chạy xuống dưới cổng, cánh cổng vừa mở thì thấy một anh đi xe phân khối lớn đỗ phịch trước mặt cô. Đang chưa hiểu anh chàng điển trai này muốn tìm ai thì đã thấy anh ta hỏi cô trước, hóa ra là anh shipper mà cô đang đợi. Ngạc nhiên chưa, cô mua hàng cũng đã nhiều mà chưa bao giờ thấy anh shipper nào đẹp trai đến thế, lại còn đi xe phân khối lớn kun ngầu nữa chứ, đang định hỏi han mấy câu thì đã thấy anh chàng vội vã phóng vọt đi trước sự ngỡ ngàng của cô, cô tự nhủ, biết thế không thanh toán online nữa, trả tiền mặt rồi bắt chờ cho bõ ghét.

         Hôm sau, tự nhiên lại có cảm giác thấy nhớ anh chàng shipper ghê gớm, chả hiểu sao lại thế, lại dò dẫm vào cái website hôm trước đặt tiếp một nải chuối, lần này không thanh toán online nữa, trả tiền mặt tiện thể hỏi han luôn, nhưng nhỡ không gặp anh chàng phân khối lớn đấy thì sao, thôi kệ, coi như đen. Vừa mới đặt hàng xong cô đã vội chạy xuống nhà, ngồi chờ trên chiếc xích đu ngoài sân. Vừa nghe thấy tiếng xe phân khối lớn cô đã vội vàng chạy ra mở cổng, may quá, vẫn anh chàng hôm trước, nhận nải chuối xong, cô đưa trả tiền cho anh nhưng cố tình đưa thiếu :

        - Thôi chết rồi anh ơi - Giọng cô ái ngại - em cầm tiền theo thiếu mất 5k rồi, anh vào nhà ngồi chờ chút để em lấy tiền trả anh.

        - Không cần đâu em - Chàng trai xua tay - Coi như hôm nay anh khuyến mãi, cảm ơn em

       Cô chưa kịp nói thêm câu nào thì chàng trai đã phóng vèo đi mất, bực mình, khó chịu, đã thế đặt thêm nải nữa cho bõ tức. Nói là làm, cô vào nhà đặt thêm một nải chuối nữa, sau đó tiếp tục ra cổng đứng chờ. Đúng ba mươi phút sau, vẫn chiếc xe phân khối lớn đó, vẫn chàng trai đó với nải chuối treo trên tay lái. Vừa đỗ xe chàng trai đã cằn nhằn luôn.

        - Em ơi, Em mua bao nhiêu thì đặt bấy nhiêu luôn một thể đi, do em ở gần cửa hàng anh nên anh không muốn tính phí ship, nhưng mà cũng thương anh chút chứ.

        - Tại chuối anh ngon nên em ăn hết lại muốn ăn tiếp - Cô gái cự lại - chứ em đâu có nghĩ là mình ăn hết tới hai nải chuối đâu, anh vào chờ đây chờ chút rồi em lên tầng 5 lấy tiền trả anh nha.

        - Thôi không cần đâu - Chàng trai lắc đầu vẻ khó chịu - Em cầm chuối đi này, coi như anh tặng em nải chuối này gọi là tri ân khách hàng.

        Cô cầm lấy nải chuối, chưa kịp nói câu cảm ơn thì chàng trai đã vội đi như mọi lần, đang tưởng trêu đùa được tý ai dè, cơn bực lại dâng lên, đã thế vào đặt hàng tiếp.

        Cô không nhớ là mình đã đặt hàng đến lần thứ bao nhiêu rồi nhưng đều bị từ chối với lý do hết hàng, và cô đã chính thức rơi vào blacklist.

 

*******************************

        Như thường lệ, Tuấn đến cửa hàng từ khá sớm, dọn dẹp, sắp xếp lại hàng hóa, cậu làm với sự say mê lạ thường, mà cũng đúng thôi, nếu không say mê thì cậu đã không quyết định từ bỏ công việc làm nhân viên công nghệ thông tin với mức lương ổn định rồi về mở cửa hàng thực phẩm sạch, để rồi vất vả sớm hôm với hàng đống công việc không tên. Đang xếp dở mấy giỏ rau hữu cơ, cậu nghe thấy tiếng bước chân phía sau và giọng một cô gái vang lên.

        - Anh ơi, cho em gặp chủ cửa hàng với ạ.

        - Mình đây - Tuấn vẫn cố xếp nốt giỏ rau cuối cùng mà không để ý đến cô gái - Chờ mình một chút, mình xong rồi đây, có gì vậy bạn.

        - Em muốn phàn nàn về nhân viên ở đây - Cô vừa dứt lời thì Tuấn quay lại

        - À - Tuấn à lên khi nhận ra cô gái - Em định phàn nàn về nhân viên ở đây tự ý hủy đơn hàng của khách phải không? Em thông cảm, do loại chuối ngự tiến vua em đặt hơi hiếm hàng nên bọn anh không có hàng thường xuyên. Đợi mấy hôm nữa có hàng thì mời em đặt tiếp, nha.

        Cái nụ cười đấy thật đáng ghét, cô đã định đến đây để xả giận, để trút tất cả những sự bực bội của mình, thế mà vừa nhìn thấy cái nụ cười đó cô đã quên đi tất cả.  Cô nhẹ nhàng :

        - Em thấy ở đây anh có rất nhiều đồ, nếu em chọn mua các mặt hàng khác thì chắc không bị hủy đơn hàng chứ.

        - Tất nhiên - Tuấn quay nay và chỉ về phía kệ hàng - Hàng ở đây đều là thực phẩm sạch được nhập từ các vùng quê đó, số lượng hàng cũng hạn chế nên em muốn lấy nhiều cũng không có đâu.

Chuối ngự luôn là mặt hàng đắt khách

        - Cửa hàng anh lạ lắm nha - Cô bé nói giọng tinh nghịch - Mua nhiều không có, mà mua ít thì cũng cằn nhằn, sao đáng ghét vậy

        Biết cô gái đang nhắc đến vụ Tuấn cằn nhằn về việc cô đặt hàng hai nải chuối cho hai đơn hàng, anh nhẹ nhàng phân bua.

        - Em thông cảm cho anh, tại ở đây có mỗi mình anh, đi ship hàng là không có ai trông hàng cả, nên gặp khách mua ít như em mà phải đi ship là lỗ vốn rồi còn gì, mà gọi ship ngoài thì sợ khách chờ lâu, không ship thì khách đến tận cửa hàng cằn nhằn, cũng khổ lắm chứ.

        - Thôi được rồi - cô cười - từ lần sau em sẽ đến tận nơi để mua được chưa, cửa hàng của anh cũng không xa nhà em lắm, chứ để shipper nhà anh vác xe phân khối lớn đi giao hàng thì tốn kém cho anh quá.

        - Tại hạ xin đa tạ - Tuấn cúi đầu kiểu người Nhật - Mong cô nương cho biết quý danh để tại hạ ghi vào danh sách khách hàng thân thiết ạ.

        - Cứ gọi em là Tami - vừa nói cô vừa cầm giỏ đi lựa đồ.

        Thế là từ đấy, cửa hàng thực phẩm sạch của Tuấn lại có thêm một khách hàng thân thiết, cứ cách một hoặc hai ngày cô lại đến, ngắm nghía từng sản phẩm, hỏi han chi tiết nguồn gốc, tiện thể hỏi luôn cả cuộc sống riêng tư của anh chủ cửa hàng và hàng đống thứ linh tinh khác nữa. Như thường lệ, hôm nay chủ nhật được nghỉ học nên Tami đến cửa hàng từ khá sớm, cô giúp Tuấn sắp xếp đồ và chuyện trò như mọi lần.

        - Chắc em nấu ăn giỏi lắm nhỉ - Tuấn hỏi trong khi tay vẫn thoăn thoắt xếp đồ.

        - Không anh - Tami nhìn Tuấn với ánh mắt ngạc nhiên - Nhà em có giúp việc nên em không phải đụng tay vào việc gì cả, sao anh lại nghĩ là em giỏi nấu ăn?

        - Vì anh thấy em hay qua đây mua đồ, thế đồ em mua về mọi người trong gia đình em ăn xong có nói gì không, có ai nhận xét gì về chất lượng không?

        - Em chịu - Tami nhún vai thể hiện thái độ không quan tâm - Em cứ để ở bếp cho cô giúp việc muốn làm gì thì làm thôi, nhà em toàn dùng đồ ngoại nhập, mẹ em vốn là người sính ngoại mà, hàng ngày có người mang đến tận nơi mà, còn đồ em mua về chắc cô giúp việc cho ai đó, hoặc không dùng thì bỏ thùng rác, em biết đâu đấy. Mà anh tính tiền cho em chỗ này đi.

        - Anh tặng em đấy - Tuấn nói giọng thể hiện sự bực tức - Lần sau, anh không bán đồ cho em nữa đâu, em đừng qua đây mua nữa

        - Sao vậy anh - Tami ngạc nhiêh

        - Nhà em đã có người mang đồ ngoại đến tận nhà rồi mà - Giọng Tuấn càng thêm gay gắt - với lại đồ mua về để bỏ thùng rác thì mua làm gì, em đừng nghĩ cứ có tiền mua đồ là muốn làm gì thì làm đâu.

        - Thôi được rồi, nếu anh không muốn gặp em nữa thì thôi - Tami bước vội đi, cô không muốn Tuấn nhìn thấy những giọt nước mắt đang tuôn trào của cô.

       Một tuần, rồi hai tuần trôi qua, Tuấn như người mất hồn, chẳng còn hào hứng với công việc nữa, sự giận dỗi vô cớ của cậu đã khiến cậu phải trả giá, hai tuần không nhìn thấy Tami, không được nghe giọng nói Tami khiến cậu nhớ kinh khủng. Cậu lặng lẽ đóng cửa hàng, xách theo một nải chuối và lên xe phóng thẳng đến căn biệt thự nhà Tami. Cửa đóng then cài, không thấy ai trong nhà, gọi cho Tami thì thuê bao không liên lạc được, chờ cả tiếng đồng hồ mà không thấy bóng ai, Tuấn chán nản đang định bỏ về thì thấy một người phụ nữ xách theo một cặp lồng cơm mở cổng bước ra, Tuấn vội vã lao đến hỏi :

        - Cô ơi, cho cháu hỏi Tami có nhà không ạ?

        - Tami nào - người phụ nữ tỏ vẻ ngạc nhiên - Ở đây không có ai là Tami cả.

        Mặc kệ Tuấn đứng ngỡ ngàng, người phụ nữ khóa cổng và vẫy một chiếc Taxi, cô nói với người Taxi cho đến một bệnh viện nào đó mà Tuấn không nghe rõ tên. Như linh cảm có điều gì đó đang diễn ra, cậu vội vã nhảy lên xe và đuổi theo chiếc Taxi.

        Bênh viện buổi trưa khá đông người vì là giờ người nhà được vào thăm, hình ảnh một cậu trai trẻ cầm theo một nải chuối vừa ngó nghiêng vừa lén lút khiến nhiều người phải bật cười, nhưng mặc kệ những ánh mắt xung quanh, Tuấn vẫn cố bám theo người phụ nữ kia. Cuối cùng thì cô ấy cũng chịu vào một căn phòng, nhưng rất nhanh đã thấy cô bước ra, đợi người phụ nữ đi khuất, Tuấn liền tiến bên cánh cửa, anh nhẹ nhàng gõ cửa, một giọng nói yếu ớt nhưng vô cùng quen thuộc cất lên “Mời vào” Tuấn đẩy cửa bước vào, cảm giác vừa mừng vừa tủi, vừa vui sướng vừa nghẹn ngào. Nhìn thấy Tuấn, Tami nở nụ cười hiền, cố gượng ngồi dậy:

        - Anh Tuấn, sao anh lại ở đây.

        - Anh đi ship đồ - Giọng Tuấn nửa đùa nửa thật.

        - Vậy à - Tami nhướng mày - Em nhớ là em có đặt hàng gì đâu nhỉ

        - Thì lần trước em chả đặt chuối nhưng không có hàng còn gì? Hôm nay có hàng rồi, nhưng anh gọi em không được nên anh cứ mang qua, em lấy thì lấy, mà không thì anh mang về, đằng nào cũng là hàng miễn phí mà.

        - Thế sao có người … - Giọng Tami tinh nghịch - Có người bảo là mua ít thì không ship, nhưng hôm nay có một nải chuối vẫn ship là sao

        - Thì đấy là với khách lạ - Tuấn phân trần - Còn khách hàng thân thiết thì mua một quả ớt cũng ship tận nơi, bất kể khoảng cách xa gần. Mà sao em lại ở đây?

        - Em bị ngộ độc thực phẩm, tại anh đấy - Giọng Tami giận dỗi - Anh không cho em mua đồ chỗ anh, hôm đó bên hàng ngoại nhập nghỉ bán nên cô giúp việc phải ra chợ mua đồ làm em bị thế này đây. Bình thường mua về không dùng, đến khi người ta không bán cho thì lại chả có gì mà dùng, chán thế cơ chứ lại.

        - Có phải cô vừa vào thăm em phải không?

        - Vâng, cô ấy mang cơm vào cho em - Tami chỉ vào hộp cơm - nhưng em chán chả muốn ăn, từ sau hôm ngộ độc, cứ nhìn thấy cơm cô ấy nấu là sợ, toàn phải uống sữa qua ngày, anh có biết em nằm đây cả tuần rồi không, chán lắm ý, từ mai anh vào chơi với em đi, nhá nhá nhá.

        - Thôi được rồi - Tuấn cười hiền - Từ mai anh sẽ nấu cơm và mang vào cho em ăn, còn bây giờ em ăn chuối nhé, chuối Đại Hoàng hẳn hoi nhé, hàng tiến vua nhưng hôm nay để dành cho công chúa.

       Trời thu gió mát, những chiếc lá còn sót lại đang phất phơ vui đùa, hai bóng hình đang ngồi dựa đầu vào vai nhau và nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ bệnh viện.

        - Anh Tuấn - Tiếng nói Tami nhẹ nhàng bên tai Tuấn - Em quen ăn cơm của anh rồi, không biết ra viện rồi có ăn được cơm cô giúp việc nấu nữa hay không, hay anh cho em qua làm thuê cho anh rồi anh nuôi cơm em nhé, em hứa sẽ ngoan mà.

        - Thôi được rồi cô bé - Tuấn xoa đầu Tami - cứ khỏe đi đã rồi anh nấu cơm cho ăn, không thì em cứ đặt hàng, anh ship cơm qua cho em, lần này anh hứa, với em thì mua ít anh cũng ship.

        Gió vẫn thổi, lá vẫn phất phơ, bầu trời mây trắng vẫn bay còn hai người vẫn ngồi bên nhau để tận hưởng những phút giây hạnh phúc.

------- Quang KC ------

Related Articles

Những loại hoa chuối nào ăn đư...
Những loại hoa chuối nào ăn đư...

Khi ăn hoa chuối, cơ thể sản xuất các tế bào máu đỏ, kiểm soát lượng đường trong máu, giảm táo bón và cải thiện khả năng sinh sản. Vậy Những loại hoa chuối nào ...

PLG_CONTENT_JVRELATIVES_SHOW_NUMHITS hoang1

Hướng dẫn quy trình cách trồng...
Hướng dẫn quy trình cách trồng...

Thời điểm trồng: Tốt nhất là vụ thu vào tháng 8,9 và 10. Vụ xuân trồng vào tháng 2, 3. Trồng lúc này cây bén rễ nhanh, tỷ lệ sống cao, nhưng khi ra hoa ...

PLG_CONTENT_JVRELATIVES_SHOW_NUMHITS Huong dan trong chuoi

Cửa hàng bán lá trầu không ở H...
Cửa hàng bán lá trầu không ở H...

Lá trầu không được sử dụng như dược liệu quý trong nhiều bài thuốc dân gian. Nếu bạn tìm Cửa hàng bán lá trầu không ở Hà Nội, HCM vui lòng liên hệ: 0964.346.2...

PLG_CONTENT_JVRELATIVES_SHOW_NUMHITS quyen

Chuối ngự quê chí Phèo
Chuối ngự quê chí Phèo

Về làng quê “Chí Phèo – Thị Nở” những ngày này, đặc sản ngày Tết chuối ngự Đại Hoàng được rất nhiều khách đặt mua để ăn và làm quà biếu Tết.  Khác với các lo...

PLG_CONTENT_JVRELATIVES_SHOW_NUMHITS nghiep.vn

Cách làm bánh mì chuối thơm ng...
Cách làm bánh mì chuối thơm ng...

Chuối là loại trái cây thơm ngon, lại giàu chất dinh dưỡng, quen thuộc với mọi người. Hãy cùng vào bếp biến tấu nguyên liệu này thành món bánh ngon cho gia đình...

PLG_CONTENT_JVRELATIVES_SHOW_NUMHITS hoang1

// Zalo support
Chat Zalo
0988.999.525
1
Bạn cần hỗ trợ gì?