Nét riêng tạo nên độ “hot” của Chuối ngự Đại Hoàng

Làng Đại Hoàng thuộc xã Hoà Hậu, Huyện Lý Nhân,tỉnh Hà Nam, nằm gần ngã 3 sông Hồng và sông Châu hay còn gọi là Ngã Ba Tuần Vương. Đại Hoàng ngoài đặc sản nổi tiếng là hồng không hạt, văn Nam Cao... còn có một đặc sản nổi tiếng từ lâu đời, đã từng được đưa tiến Vua nên được gọi tên là “Ngự”: đó là Chuối Ngự Đại Hoàng.

 Chuyện xưa kể rằng : Vào thời  Trần , hàng năm vua Trần cùng các văn võ bá quan xuôi thuyền từ Thăng Long về phủ Thiên Trường yết kiến Thái Thượng Hoàng; một lần đến ngã ba Tuần Vương, đoàn thuyền dừng lại. Dân các làng đổ ra mừng đón, mọi người ai cũng mang của ngon vật lạ để dâng tiến vua.

Làng Đại Hoàng khi ấy có một cặp vợ chồng nông dân vì nghèo không có vật gì quý giá dâng tiến nên rất băn khoăn. Khi ấy trong vườn nhà còn một buồng chuối nhỏ đã chín, tỏa hương thơm ngát bèn chặt mang lên để dâng lên vua.

Trông buồng chuối thật đẹp, quả xinh xinh màu vàng rực với hương thơm đặc biệt! Quả nhỏ, tròn căng, vàng óng như múi mít; cuống chuối thì xanh, đầu ruồi nhỏ, có ba chiếc tua vươn dài như những râu Rồng. Ngắm đã thích mắt! Nhà vua nếm thử, rồi ngài cứ liên hồi tấm tắc khen ngon, khen ngọt, khen thơm và trọng thưởng cho đôi vợ chồng nông dân nọ. Người cũng truyền cho các quan khai khẩn thêm vùng đất này cho suốt bốn mùa hoa thơm quả ngọt. Đại Hoàng nổi tiếng một phần nhờ chuối ngự bắt đầu từ đó.

 

Chuối ngự có một nét riêng mà không một loại hoa quả nào sánh được. Quả chuối chỉ nhỏ bằng ngón tay cái người lớn, vàng ươm và rất thích mắt. Vỏ chuối mỏng, ruột chuối ngự ngọt đậm, thơm một mùi thơm quyến rũ của hương đồng gió nội. Cắn một miếng, vừa nhai vừa ngắm nghía miếng còn lại. Nó xinh xắn và vàng óng ả (chứ không ngà ngà như chuối tiêu, chuối tây...) như một miếng đường ép hay một thanh kẹo chanh. Vị ngọt, thơm cuả miếng trước chưa kịp tan trên đầu lưỡi, dây thần kinh "ăn uống" đã lại rung lên, bắt ta phải nhẹ nhàng nhưng tiếc nuối đưa miếng tiếp theo vào miệng.

Với chuối ngự, ăn cả nải một lúc thì bạn đừng xấu hổ. Điều đó chẳng là chuyện lạ. Phần vì cái lượng của nó khiêm tốn quá (nải đã nhỏ, trái lại bé), phần vì cái chất cuả nó ngon quá lại nhiều hơn. Ăn trái chuối xong, ai cũng ngỡ môi mình đang được ướp mật, một thứ mật đậm đà, thơm tho mà thiên nhiên đã giúp làng Đại Hoàng "cô" lại từ mảnh đất quê !

Chuối ngự đậu quả, không để chín cây mà phải giấm rất kỳ công. Lò giấm vách đất, chứa đựng mươi buồng, đủ nhiệt độ cho chuối chín mà không nẫu. Mùa chuối ngự chín, hương thơm tỏa đầy ắp nhà. Quả chuối ngự xinh xinh, bụ bẫm, cuống thanh thanh. Các cụ ngày xưa ví quả chuối như "búp tay cô gái" kéo sợi dệt vải quê đồng chiêm.

Tất cả đã tạo nên nét đặc trưng cho chuối ngự Đại Hoàng ,giúp chuối ngự không bao giờ hết độ “hot”,đặc biệt trong những ngày lễ. Dân gian có câu :  

“Văn chương Nam Cao, đọc một lần, không thể nào quên ! Chuối Ngự Đại Hoàng, ăn một lần, nhớ mãi!”